Một ấm áp của 2026 và hi vọng là của sau này nữa
một Cô gái, tôi sẽ viết nó theo hướng nhẹ nhàng, của một tình bạn thú vị giữa tôi và Cô ấy
tôi gặp Cô ấy trong lớp học kinh tế
đã lâu rồi, tôi mới có cảm giác, một người gây nhiều bất ngờ cho mình đến vậy
Một Cô gái, một người Em nhưng cũng là một người bạn. Mang trong mình suy nghĩ rằng: mình tệ, sợ mình làm ảnh hưởng người khác.
Nó khác hoàn toàn suy nghĩ ban đầu của tôi về Cô gái này, một người lạnh lùng, vô tư, vô lo
Nhưng hóa ra, Cô gái này suy nghĩ nhiều hơn cả tôi
Nhưng thật ra Cổ chỉ nhạy cảm hơn người khác, giống như 1 li nước nhưng sâu hơn, cần chứa nhiều nước hơn
Và Cô ấy thật ra, lại rất quan tâm và để ý những thứ xung quanh, một cách thầm lặng
Nhưng bề ngoài, lại luôn tỏ vẻ bất cần
Có vẻ, Cô ấy đã không nhận đủ tình thương, nên trong lòng lúc nào cũng canh cánh về việc liệu ai đó có rời bỏ mình không, nhưng bên ngoài lại đuổi họ đi, dù trong lòng tôi biết Cô ấy nghĩ: Đừng đi
Thú thật, tôi có cảm xúc với Cô ấy, và nếu cách đây vài năm, tôi sẽ không ngần ngại yêu Cô ấy, yêu chân thành và bảo vệ không cho ai làm tổn thương Cô gái này nữa.
Nhưng, tôi cũng nhận ra, tôi đã trải qua cảm giác mà tôi cho rằng mình là một người che chở
Nhưng, thật tình, tôi sợ
Không phải vì tôi không thể che chở một ai nữa, mà vì tôi sợ rằng nó sẽ thất bại như đã từng
Và tôi cũng biết rằng, Cô gái này còn một chặng đường dài để đi. Và chỉ có Cô ấy, mới có thể yêu thương bản thân mình một cách trọn vẹn
Chỉ hi vọng trên chặng đường ấy, Cô ấy không quá thương tổn, hay trên hành trình ấy, Cô ấy vẫn tích cực và vẫn có thể mở lòng với mọi thứ xung quanh
Nhưng một điều, tôi quý Cô ấy, tôi muốn làm nhân chứng để xem Cô ấy trưởng thành ra sao
Cô ấy nói rằng Cô ấy thất bại nhiều trong tình trường
Và có lẽ lần đầu, tôi chọn cách chậm lại, lần đầu thể hiện sau khi nhận thức được một chút sau tổn thương
Tôi sợ rằng yêu một người như Cô ấy sẽ khiến tôi tổn thương rất nhiều, có lẽ đó là lí do khiến tôi dè chừng
Cô ấy quan tâm đến tôi, chúng tôi trò chuyện nhiều
Và dường như Cô ấy mạnh mẽ hơn tôi cho là
Và có lẽ là, từ khoảnh khắc này, tôi sẽ gọi Cô ấy là Em, một khoảnh khắc mood swing, nhưng chậm rãi. Vi tôi nhận ra, Em có nhiều điều hơn những gì tôi nghĩ
Và có lẽ tựa đề “Xúc Cảm” này dần dà càng không đúng với cảm nhận của tôi về Em. Em đã thể hiện mọi quân bài trên bàn, tôi cũng vậy. Nhưng thú thật, tôi thoải mái khi trò chuyện cùng Em. Và dường như, Em cũng thế. Và điều đó, tạo ra sự bình dị
Và càng nhìn sâu, tôi càng thấy Em có nhiều điểm chung giống tôi, biết quan tâm người khác, để ý những điều nhỏ. Hay là, do tôi nghĩ vậy?
Nhưng ít nhất lúc này, Em thể hiện sự quan tâm chi tiết ấy sâu sắc
tôi nghĩ Em là người lệ thuộc, nhưng hình như, Em độc lập hơn thế
Chỉ là cách thể hiện của Em, khiến người ta nghĩ Em như vậy
Em nhỏ hơn tôi vài tuổi, nhưng nhất quyết không chịu gọi tôi bằng anh, sự bướng bỉnh của Em, thu hút tôi.
Em quan tâm đến tôi, nhưng thật dễ dàng để những khoảnh khắc ban đầu làm che mờ đi những phán đoán lâu dài. Và sự thân mật cảm xúc trong ngắn ngủi không chứng minh được sự hòa hợp về lâu dài, đó là lí do tôi chọn cách chậm lại, để nhìn thật kĩ, thật xa
Vì yêu là đầu tư, là một khoảng đầu tư mà tôi, chỉ muốn có lãi, lâu dài.
Và tôi sợ rằng, tôi chỉ là niềm vui của Em còn Em là điểm tựa của tôi
Sống được một nữa của 50 năm cuộc đời, nhưng tôi vẫn là một đứa trẻ khi yêu
Và một buổi tối, tôi đã có cảm xúc và muốn dựa dẫm Em. Có lẽ tôi dần quen việc Em len lỏi vào cuộc sống, vào những câu chuyện trong đời sống của tôi. Nhưng lần này, tôi không chọn cách bày tỏ mà giữ lại.
Mà có lẽ chính Em, nếu đọc được bài viết này, sẽ ngạc nhiên
Một ngày, Em giận tôi, và là lần đầu, Em giận tôi. tôi không hiểu đâu, cứ tưởng Em giận vu vơ gì đó, cho đến khi trò chuyện với chị mình, tôi nhận ra, hóa ra Em sợ. Em sợ vì Em nhận ra hình như Em bắt đầu dựa dẫm một tí vào tôi, gắn bó hơn một tí với tôi, có lẽ Em sợ Em sẽ bị tổn thương, và những lúc ấy, Em sẽ bỏ đi, biến mất và im lặng. Và những lúc như thế, tôi biết Em buồn. Và chị tôi nói, và cũng như tiếng nói nội tâm của mình, nếu ngày trước, tôi sẽ cố dỗ Em. Nhưng một người đàn ông mạnh mẽ và trưởng thành, nên nhận ra, có những khoảnh trống là thứ cần thiết để bất kì ai tự xử lí cảm xúc của chính mình và điều duy nhất chúng ta có thể làm cho đối phương là đồng hành cùng họ, lắng nghe họ. Tôi nhận ra trong một khoảnh khắc mông muội, hình như, mình đã lớn hơn được một chút, đi qua bao nhiêu giông tố - vấp ngã, để có sự bình yên.
Tôi nhận ra một điều nữa, tôi đi tìm sự bình yên trong đời sống này, nhưng hóa ra, chính mình nên trở thành sự bình yên trước
Em, dùng sự đơn giản của mình để thể hiện cảm xúc sâu lắng được giấu kín. Em nhạy cảm, nhưng không bao giờ thể hiện một cách nghiêm túc. Em thích sự đời thường và gần gũi
Những khoảng lặng thoải mái, những buổi học đêm cùng nhau, và những kí ức được tạo ra dần dà
Người ta nói rằng lựa chọn bằng lí trí nhưng yêu bằng cảm xúc, và dường như yêu không chỉ là phù hợp mà còn là thời điểm, mong muốn, định mệnh
Tôi nói về Em với sự thoải mái vì dường như giữa chúng tôi không còn chơi trò bí ẩn
Đã lâu rồi, mới có một người thổ lộ rằng rất tò mò về tôi, muốn biết rằng tôi đang làm gì và mất tập trung vì tôi
Và cũng lâu rồi, thật kì lạ, tôi lại nhớ một ai đó, và còn kì lạ hơn, tôi nói rằng tôi nhớ người đó
Rốt cuộc, nỗi nhớ này là gì?
Là những đêm nói chuyện, là thời gian dành cho nhau hay còn là thứ gì đó sâu xa hơn?
Thú thật, tôi thèm yêu và thèm được yêu
Nhưng tôi rất sợ mình sẽ lại tổn thương một lần nữa, sẽ lại phụ thuộc vào một ai đó và sợ mất đi họ
Tôi sợ rằng mình sẽ ghen tuông và kiểm soát, và làm tổn thương người mình thương
Sẽ không tốt hơn nếu tôi và Em giữ khoảng cách với nhau sao, nhưng dường như chúng tôi vẫn tiếp tục phá vỡ đi khoảng cách ấy mỗi ngày, bằng trái tim mình
Và rốt cuộc thì đêm ấy cũng tới, cái đêm mà chúng tôi thổ lộ với nhau về những đau đớn trong tình cảm. Và lần đầu, Em khóc, tôi lắng nghe. Và lần đầu, tôi thì thầm với Em, và có lẽ cũng với bất kì ai ngoài phạm vi những trang nhật ký, rằng tôi cũng sợ bị tổn thương
Và có lẽ rất lâu nữa khi bài viết này được đăng tải, Em mới biết, rằng tôi đã rơi nước mắt khi nghe Em nói về nỗi đau của mình
Một cô gái đã dạy tôi cách trở nên vui vẻ, một cô gái khác nữa dạy tôi cách trở nên bình yên, và rồi một cô gái khác chỉ cho tôi cách trở nên trẻ trung. Còn Em, dạy tôi cách mở lòng và yêu lại một người nữa
Hẳn là Em đã có nhiều suy nghĩ, khi nghe tôi hé lộ về những thương tổn của tôi.
Em nói: Em không muốn tôi bị ảnh hưởng. Nhưng Em không biết, tôi đã đặt cược vào Em.
tôi cảm nhận được là Em rất hạnh phúc khi nói chuyện với tôi và điều còn kỳ diệu hơn nữa, tôi cũng cảm thấy rất hạnh phúc khi được trò chuyện cùng Em
tôi biết Em cảm thấy nổi da gà khi nghe những câu sến súa từ tôi, nhưng Em cũng rất thích nó. Em sẽ luôn là ngoại lệ trong cách ứng xử của tôi.
và như tôi đã nói với Em: hãy cùng tạo ra những khoảnh khắc tuyệt vời và đáng nhớ nhất để sau này khi đã ít tò mò về nhau, khi đã nằm lòng cuộc sống của nhau, khi đã yêu nhau như hơi thở và để những vấn đề cuộc sống len lỏi vào sự bình yên của tình yêu, ta vẫn có điểm neo đậu - về lí do mà ta đã bắt đầu một tình yêu và lí do mà ta không nên kết thúc chúng dễ dàng
tôi từng tưởng tượng người mình yêu sẽ yêu mình vô bờ bến, tôi đi tìm một người sẽ yêu mình thật đậm sâu. Thú thật, đến giờ, tôi vẫn không biết câu trả lời cho điều mình tìm. Nhưng, tôi biết tâm hồn mình cần an yên, cần là người sẽ là điểm tựa cho ai đó, vì mình là một người đàn ông.
Và vì đã đi qua những hốc han đen tối nhất, tôi không bao giờ muốn Em phải đi qua chúng. tôi chỉ muốn Em có được những điều tốt nhất mà thế giới này có thể mang lại cho Em
Tình yêu xuất hiện trong những khoảnh khắc bình dị, và tình yêu còn xuất hiện trong những lần chúng tôi cùng nghe một bài hát hay hát cho nhau nghe, và cả những khi chúng tôi tâm sự lắng nghe câu chuyện của nhau. Và cả khi nghe được giọng nói bất chấp nội dung đều ngọt ngào của Em, đó là khi tình yêu xuất hiện, dù tôi biết chắc khi Em giận, nó sẽ khác.
Và dĩ nhiên, không ai biết trước tương lai ra sao, không biết tình yêu này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng lúc nào còn tìm hiểu, còn chuyện trò, còn bên nhau, tôi muốn Em được hạnh phúc nhất
Hai con người buồn bã, nhưng lúc nào cũng muốn vui vẻ trước mặt đối phương, lại gặp nhau
tôi đùa giỡn vì muốn giấu đi nhu cầu được thấu hiểu
Còn Em, đùa giỡn để giấu đi nhu cầu được quan tâm
Nhiều thứ sau chia tay, nhưng những dấu tích của cuộc chia tay vẫn như bóng ma phủ bóng lên những mối quan hệ hiện tại và cách cư xử của tôi. tôi nhận ra mình dễ yếu đuối hơn, dễ tổn thương hơn, suy nghĩ cho người khác hơn nhưng đồng thời tôi sợ rằng tôi sẽ là gánh nặng của em, tôi sẽ luôn cần Em hơn Em cần tôi. và vào những ngày trời đổ bóng, khi Em cần ai đó quan tâm, khi Em nhạy cảm, lỡ tôi không quan tâm Em đủ thì sao
Khi Em nói rằng tại sao không công khai Em, sâu trong lòng tôi rất muốn làm điều đó, nhưng tôi cũng có vô vàn suy nghĩ, rằng liệu Em có phải là người sẽ có thể ôm ấp được những nỗi đau của tôi
Và một khoảnh khắc thoáng qua, mà tôi rất sợ, tôi sợ mất Em
Và lúc đó, tôi biết tôi đã phụ thuộc vào Em nhiều
Và tôi rất sợ, rằng liệu nếu Em rời đi, liệu tôi có chịu nổi không?
Và tất cả nỗi đau đều ùa về, vết thương cũ đã hạ thấp sự tự tin của tôi, và cô gái cũ đã vô tình khiến tôi, khiến mình không dám yêu ai nữa, đã rời đi với một vết sẹo quá lớn để lại trong tôi.
Kể từ khi nói chuyện với Em, thú thật, tôi không cảm thấy còn cô đơn nữa, cuộc sống của tôi trở nên có nhiều màu vị hơn nhờ Em
Hay yêu, là giữ cho tim an bình?
Hay tôi, chỉ yêu Em một chút thôi? Hay anh, chỉ nên yêu Em một chút thôi? Vì nếu anh yêu nhiều, anh sẽ là gánh nặng của Em.
Một đêm nọ, tôi thức khuya làm việc, Em nói rằng sẽ chờ tôi để ngủ cùng. Khoảnh khắc đó, tôi say mê Em một cách đáng yêu.
Tôi nhận ra Em thực tế, Em yêu bằng hành động
Còn tôi yêu bằng những lời nói, tôi muốn nghe Em nói những lời ngọt ngào với tôi
Còn Em, Em cần những hành động của tôi
Một ngày, tôi cùng Em hẹn hò. Và thú thật, đã 1 năm rồi, trái tim tôi mới cảm thấy lòng mình hạnh phúc đến vậy, hạnh phúc một cách thật sự.
Và hạnh phúc nhất là khi được cùng Em tạo nên một thứ gì đó chung.
Em ít nói, nhưng tôi biết Em rất tình cảm. Em kể với tôi nhiều thứ, tôi im lặng lắng nghe.
Em quan sát tôi, nhưng tôi biết, Em đã bắt đầu thích tôi, như cách tôi thích Em
Em thường hay nói với tôi, Em rất vô tâm. Nhưng tôi biết, Em quan tâm nhiều hơn Em cho là, chỉ là có ai đó đủ để Em mở lòng và quan tâm người đó mà không sợ tổn thương. tôi muốn người đó là mình.
tôi đã từng viết rằng tôi muốn bảo vệ Em, thực tình chừng nào có cảm xúc đó, tôi sẽ không muốn yêu Em. Vì một tình yêu mong muốn bảo vệ ai đó là một tình yêu trịch thượng. Yêu thì chỉ là yêu. Không trên dưới, không ai bảo vệ ai. Trái tim còn thương nhau, còn vì nhau mà ở bên nhau. Và khi lắng nghe những câu chuyện của Em, tôi muốn hiểu hơn là muốn thề thốt rằng tôi sẽ không làm vậy với Em.
Tình yêu nó không còn là sự chứng minh nữa, tôi không muốn nó như một cuộc đua nữa. Có lẽ khi được yêu, tôi nhận ra lòng mình bình yên. tôi muốn là chính mình
tôi cũng chỉ là một đứa trẻ yếu đuối bên trong mà tôi biết, Em cũng biết, vì chính Em cũng là một đứa trẻ. Chúng ta đều vậy khi yêu, nhưng cũng vậy, chúng ta bảo vệ nhau một cách chân thành mà không hề toan tính.
Có lẽ Em đã từng hỏi hoặc sẽ hỏi vì sao tôi lại yêu Em: vì hợp gu. Câu trả lời có lẽ đơn giản như vậy.
Thật ra nếu vậy thì không hẳn, tôi muốn nói chuyện với Em vì tôi không còn suy nghĩ nhiều khi bên Em, tôi không phải diễn.
Và có lẽ Em cũng rất muốn biết vì sao tôi lại ít kể chuyện của mình cho Em: không phải vì tôi không muốn hay giấu diếm, mà vì tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, và nên dùng giọng điệu gì để kể
tôi kể chuyện cho người khác nghe một cách không toan tính, nhưng khi có ai đó thực sự tò mò về tôi, tôi lại sợ hãi
Có những nỗi đau cắt ngoài da, đau chảy máu rồi thôi, nỗi đau ấy nhẹ tênh. Nhưng có những nỗi đau, lâu lâu nó bộc phát ầm ĩ rồi tắt ngấm, nhưng nó chập chờn chờ ngày được quay lại. Đó là nỗi đau mà tôi mang bên mình.
Yêu giống như ăn uống vậy, lúc ăn thì mình biết ngon đó, nhưng hậu vị của nó, mới là thứ khiến ta suy nghĩ. Và tác động của những lần trò chuyện, cũng tương tự. tôi hiểu thêm về Em, gắn kết thêm với Em. Hoá ra yêu đương đơn giản là chúng ta chân thành với nhau, cùng nhau đi qua những tháng ngày dài rộng, chúng ta có cuộc sống bận rộn, nhưng luôn là một phần của nhau. Trên con đường ấy, chúng ta nhắc nhớ nhau rằng mình đã bắt đầu như thế nào, hãy tôn trọng nhau như vậy. tôi đủ lớn để hạ cái Tôi của mình thành cái tôi, đủ lớn để hiểu người phụ nữ khi yêu - cô ấy mong manh và yếu đuối, và muốn được chiều chuộng. tôi đủ lớn để hiểu - để không theo đuổi cảm xúc trào dâng. tôi đã từng như thế, nhưng tôi không còn như thế nữa. tôi thích Em và thích Em như uống trà, càng uống càng thấm. Và tôi muốn chúng như thế. tôi không muốn yêu Em như một cơn bão, vì chúng sẽ đi qua. Còn hậu vị của trà, sẽ tồn tại tháng ngày.
Em không phải một người thích hoa, tôi từng hỏi. Nhưng tôi cũng biết, một người thông thái từng nói, đừng hỏi phụ nữ có thích hoa hay không, hãy tặng hoa cho họ. Hoa không hẳn là thứ họ thích mà sự trân trọng và ẩn dụ về hoa mới là thứ khiến họ đắm say.
Em cũng vậy thôi
tôi biết Em là kiểu người yêu ai sẽ hi sinh và bao dung. và tôi không hề muốn Em phải bao dung với tôi, vì điều đó nghĩa là tôi đang khiến Em buồn.
tôi cũng biết Em hẳn đã có những lúc buồn ngủ nhưng vì tôi mà nói chuyện, hẳn Em đã đợi chờ tin nhắn từ tôi mà không hề than vãn. tôi đã quá vô tâm để nhận ra Em đã thích tôi nhiều như thế nào
nói đúng hơn, Em là kiểu người khi yêu sẽ thương người đó rất nhiều, nhưng ít thể hiện ra
Và có lẽ như đã được nhắc nhớ, yêu như tập gym, như uống nước, như tưới cây. Ta làm nó mỗi ngày, mỗi ngày một chút, một chút. Và dẫu có bao nhiêu suy nghĩ, bao nhiêu đắn đo, chỉ cần trò chuyện với nhau, đều có thể hoá giải.
Trước người phụ nữ mà mình thương, lòng tự trọng nó là thứ nhẹ nhất.
tôi biết Em còn day dứt về việc không biết mình có bỏ qua người tốt với mình không?
Còn tôi thì đương đầu với nỗi đau tâm lý
Và nếu là người đàn ông đã quyến rũ bạn gái cũ của tôi, có lẽ anh ta sẽ hạ bệ tôi và đóng vai người cao thượng. Nhưng tôi không giả tạo như vậy và sẽ không bao giờ chọn cách ấy.
vì tôi biết, ai cũng có nỗi đau, tổn thương và giai đoạn của riêng mình. Em có, tôi có và bạn trai cũ của Em cũng có.
và vai trò của tôi chưa bao giờ là người phán sự, người giải quyết hộ. tôi chỉ có thể là người đồng hành, người lắng nghe những nỗi đau của Em. và chỉ khi Em nói rằng, Em muốn tôi ôm ấp nỗi đau của Em, chỉ khi đó, tôi mới có quyền.
Một khoảnh khắc, Em nói Em thương tôi.
tôi thức dậy và nhắc nhớ mình rằng Em: là người phụ nữ mình thương. Em đã gồng lên với cả thế giới này, và Em chỉ cần một người yêu Em, thương Em và để Em được là chính mình mà không sợ bị phán xét, và Em tin tưởng tôi để thể hiện chúng
Em có thể khép nép, dè chừng với mọi người nhưng với tôi, Em là con người hài hước, thú vị, nói nhiều và hay cười nhất. vì tôi biết, đó là con người thật của Em
tôi có trách nhiệm bảo vệ Em, nhưng không phải ngụy biện cái cách đó để kiểm soát thân thể hay sự tự do mà bảo vệ ở đây là bảo vệ cảm xúc
tôi cũng không rõ nó là gì đâu, thú thật. tôi chỉ biết, tôi muốn Em tự do suy nghĩ điều Em muốn. Mỗi khi Em sợ hãi, tôi sẽ không push Em.
Một hôm, Em giận tôi. tôi nhận ra khi Em giận, tưởng chừng Em sẽ chia xa, và lúc ấy tôi mới hối hận. Có lẽ tôi chưa trân trọng Em như tôi nghĩ. Và tôi nên bắt đầu để tâm đến những điều Em cho là quan trọng, chúng vốn dĩ đã ít, vì như vậy mới là yêu, mới là học cách yêu một người.
Có lẽ Em không biết cho đến khi đọc bài viết này mỗi lần Em quan tâm tôi, mà tôi từ chối, tôi đều rơi nước mắt. Vì tôi quá quen việc tránh né cảm xúc, muốn ai đó yêu thương mình nhưng lại không dám thể hiện là mình cần, vì tôi sợ mình bị tổn thương khi mở lòng quá nhiều. Em thương và để ý tôi một cách thực tế
Người ta nói khi ở cạnh đúng người, lòng mình bình yên dù có giận nhau, và ở cạnh Em, tôi thấy mình yên. Tự mình yên.
Em và tôi đều là hai người cần khoảng không gian cho riêng mình.
tôi không phải là một người đàn ông tài giỏi hay khác biệt so với những người khác, nhưng vì Em, tôi trở thành một người biết yêu thương và để ý hơn.
Em yêu anh vì đâu? Có lẽ anh không cần phải nghe câu trả lời từ Em để biết
Không phải vì Em thiếu người theo đuổi, mà vì anh mang lại cho Em sự bình yên
Và anh không hứa điều gì lớn lao, nhưng anh hứa sẽ luôn mang cho Em sự bình yên và an tâm. Vì niềm tin mà Em đã trao cho anh.
Và anh, yêu Em
Không hẳn bởi vì anh đã yêu Em rất đậm sâu
Nhưng lời yêu chỉ có thể thành hiện thực khi ta đặt vào đó câu từ, cảm xúc
Và câu nói ấy là khởi thuỷ cho lời cam kết trong im lặng mà anh sẽ làm. anh không hứa với Em, vì anh không biết mai này sẽ ra sao. Nhưng anh sẽ yêu Em bằng trách nhiệm, bằng tình yêu và lòng chung thuỷ.
Và lúc Em đọc bài viết này, hoặc là mình đã yêu nhau rất nhiều, hoặc Em đã bỏ anh đi vì chán ngán cái mặt của anh.
Mỗi lần tôi nói rằng, tôi tự lo liệu được, nghĩa là tôi đang nép mình thêm một tí
Một ngày, tôi nói với Em về mong muốn của tôi, bộc lộ hết mong mỏi của mình, thật tình, đối với tất cả những người đàn ông khác, kể cả tôi trước đây, đó là một việc bình thường, ai cũng đòi hỏi. Nhưng tôi của hiện tại rất khác, trải qua thất bại với mặc cảm là mình quá ích kỷ, tôi khép mình và tin rằng mình không nên đòi hỏi mà chỉ nên cho đi, tôi cực kì sợ phải nói ra mong muốn thật sự của mình, vì tôi sợ tôi trở lại là con người ích kỷ và đỏi hỏi của ngày xưa, tôi phớt lờ mong muốn của mình vì tôi tin rằng mình đang bù đắp cho tội lỗi của mình. Thú thật, tôi trở nên khác với ngày xưa rất nhiều - bộc trực, vui vẻ, có gì nói đó thì bây giờ tôi vẫn vui vẻ, vẫn quan tâm mọi người, nhưng giấu kín đi toàn bộ nội tâm.
tôi nhắm mắt lại và tự hỏi vì sao mình có thể sống đến giờ này, và vì sao tôi lại được Em quan tâm nhiều đến vậy - khi Em nói Em sẽ cố gắng mỗi ngày. Thật ra, tôi luôn biết mình có thể thu hút và hấp dẫn nhiều người, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có ai đó đủ kiên nhẫn ở lại để thấy con người thật của tôi ngoài gia đình mình, điều mà họ buộc phải chấp nhận. tôi luôn nghĩ, mình là một món hàng nhìn bên ngoài thì màu mè, nhưng bên trong thì hỗn tạp, một món ăn dở. Đó là lí do, tôi luôn kinh ngạc khi ai đó yêu con người thật của mình.
Và lần này, là Em
Và không chỉ Em, mà còn về phụ nữ, tôi thấy ngưỡng mộ họ. Vì họ can đảm yêu một người đàn ông và cố gắng vì người đó mà không toan tính nhiều. Em yêu tôi và hứa sẽ cố gắng yêu theo cách tôi muốn, Em bước vào thế giới của chúng tôi. Đôi khi, tôi tự thấy mình xấu hổ vì mình còn nhút nhát, tôi yêu Em mà còn sợ hãi
tôi nhìn thấy sự cố gắng của Em, và chưa người phụ nữ nào khiến tôi muốn về một nơi như với Em, tôi biết nó là thời điểm nữa, tôi đạt sự chín mùi về tâm lý. Và Em rơi đúng vào điểm rơi này, tôi sẽ không vội vã mà sẽ yêu Em chậm rãi, yêu Em thấu đáo. Và hi vọng, Em cũng yêu tôi như vậy.
tôi biết chúng tôi rồi sẽ có khi chán nhau, có khi không trùng ý, nhưng tôi biết, chúng tôi sẽ vì nhau mà vượt qua những thách thức của tình yêu.
Em nói rằng một tình yêu chín mùi là khi hai người kết hôn, nhưng với tôi, một tình yêu chín mùi là khi cả hai giúp nhau tốt hơn, cùng nhau trưởng thành đến một giai đoạn, và dù tình yêu này có đến đâu, tôi tin Em và tôi sẽ giúp nhau trưởng thành và là một phần trong kí ức của nhau.
Một buổi tối, chúng tôi có một cuộc hẹn gặp nhau. Chúng tôi là một đôi tình nhân mới, tôi cảm thấy thú vị.
Nhưng về đến nhà, tôi gần như không có cảm xúc gì với chúng.
tôi mới nhận ra, hoá ra cảm xúc đôi khi nó như một ống cống và thời gian là chiếc ống thông, mình cần thì giờ để nó lắng đọng và cho mình kết quả. Và tôi, cảm thấy trái tim mình được sưởi ấm
Hoá ra tình yêu thật nó khiến ta vui, nó khiến ta được sưởi ấm mà không nghĩ về việc chữa lành. Và chữa lành ngoài việc nghĩ những điều cũ, ta còn cần tạo ra những kí ức mới.
Biểu đồ hình sin dù có lên hay xuống, tôi vẫn mong, mình được ở bên Em
Một điều mà Em dạy cho tôi, nếu yêu ai thật sự, đừng yêu bằng lời nói. Hãy yêu bằng hành động, và nó chỉ được thể hiện theo thời gian.
tôi muốn nói với Em: ta không cần phải biết hết về nhau để có thể yêu nhau, tình yêu chỉ đơn giản là tình yêu thôi. Nếu điều gì đó tôi không kể với Em, đó chỉ đơn giản là tôi muốn bảo vệ Em khỏi bị tổn thương. Và có lẽ, Em cũng sẽ làm vậy.
khi yêu thương một người thật sự, mình sẽ không muốn dạy đời, mình không muốn chỉ trích khi họ sai. Và đối với tôi, tôi nhớ từng chi tiết về Em, tôi không tức giận khi Em sai, tôi không hiểu mình bị gì.
Một ngày Em thú nhận với tôi, Em đã từng có lúc không biết hành xử thế nào khi tôi thú nhận với Em nhiều cảm xúc, và Em chọn cách rút lui. Và thành thực, tôi đã cũng có lúc muốn bỏ cuộc. Nhưng tôi chọn cho mối tình này cơ hội, vì tôi biết có khi đó chỉ là những xúc cảm của mình, và việc bỏ cuộc quá sớm là không đủ kiên nhẫn.
Vì một điều nữa là chúng ta đều biết, đằng sau lớp sừng khô cằn, là quả ngọt đang chờ đợi ta. Thứ tốt đẹp không bao giờ đến với ta dễ dàng. Em suy nghĩ sâu sắc và biết quan tâm đến mọi người nhiều hơn chính Em nghĩ, chỉ là, Em chưa biết cách thể hiện.
Em hỏi tôi vì sao không thể hiện bản thân mình là người đàn ông khác biệt so với những người khác, thú thật tôi không có câu trả lời lúc ấy. Nhưng trong thân tâm, tôi biết mình vì đã từng thất bại, thể hiện mình khác biệt - tốt đẹp, mang lại những mong đợi vượt kì vọng. Nên bây giờ tôi thà, tôi cũng như bao thằng đàn ông, khao khát cơ thể Em và ham muốn chuyện mà bất kì người đàn ông nào đều muốn làm với bạn gái mình. Và tôi tin rằng Em cũng vậy, trước khi đặt cảm xúc vào cũng mong đợi những kì vọng thực tế ở một người đàn ông có thể mang lại cho mình sự ổn định. Chúng tôi đều như nhau, tầm thường và thực tế. Nhưng chúng tôi thấy nhau đặc biệt vì chúng tôi yêu nhau.
Ai cũng có những khao khát, ai cũng có xúc cảm, nhưng cách mình chọn đối diện và làm chủ mới nói lên mình là ai
Một điều tôi rât sợ, tôi sợ rằng mình sẽ hết tò mò về Em.
tôi sợ rằng sự hiện diện của Em trong đời sống của tôi sẽ là sự nghiễm nhiên. tôi sợ một ngày tôi không còn lo lắng Em có mệt không, Em đang nghĩ gì, cảm xúc Em ra sao. tôi rất sợ
nhưng có lẽ cũng là Em đã dạy tôi một bài học, đừng nói trước điều gì, tập trung vào hiện tại.
Nhưng cũng vì vậy, mà Em yêu tôi chân thành, mỗi ngày tôi biết Em đều tự hỏi, tôi thích gì và Em thể hiện chúng để tôi cảm thấy đủ đầy
Ngược lại, tôi lại sợ mất Em
Có lẽ nỗi sợ ấy thể hiện rằng tôi yêu Em, nhưng cũng thể hiện một sự phụ thuộc, thay vì cố gắng cưỡng ép ai đó bên mình, có nên tôi nên tận hưởng quá trình này, bớt giải thích, bớt thể hiện, bớt chứng minh.
và tôi cần đặt câu hỏi đúng trọng tâm hơn: làm thế nào để Em cảm thấy được yêu và được tôn trọng?
tôi hỏi Em: Em có thấy nụ hôn giữa chúng ta ở thời điểm này là sớm không? Em trả lời có, tôi cũng thấy vậy, vì tôi không hôn ai nhanh như vậy.
nhưng dù không dám sử dụng lại mẫu câu lần đầu tiên, đó là cảm giác thôi thúc và rung động rất nhiều với Em, nó khiến tôi không cưỡng lại được, tôi lắng nghe con tim, yêu theo con tim nhiều hơn lí trí - cũng là lần đầu. tôi không sắp đặt mà để nó diễn ra như bản chất cần có, và tôi sẽ ứng phó với nó thay vì lên kế hoạch cho chúng
tôi chưa bao giờ kể cho Em nghe về lí do tôi hôn Em nhanh đến vậy, nhưng đó là vì tôi thực sự rung động và còn vì tôi cảm nhận Em cũng muốn chúng
Trước đây, tôi chưa bao giờ đặt mình vào đối phương. Bây giờ tôi nhận ra tôi làm điều ấy thường xuyên.
tôi tự hỏi nhiều điều lần đầu tiên trong cuộc đời, rằng Em phải chờ đợi tôi, rằng Em phải hi sinh vì quen một người như tôi, Em có nhiều lựa chọn, có nhiều bạn bè nhưng Em vẫn dành thời gian cho tôi.
Đến tuổi này, tôi mới hiểu tình yêu thật sự là gì. Nó không phải những lời bóng bẩy, những lời hứa, những câu cảm xúc dù đúng rằng đó là cách mong cầu được yêu của tôi. Có lẽ trong mối tình này, Em luôn thực tế hơn tôi.
Và phải đến giờ tôi mới hiểu: điều một người con gái cần nhất không phải là sự lãng mạn như trong phim, mà cô ấy cần cảm giác được chọn và được tôn trọng.
Và trong mối tình này: tôi tìm kiếm một người hoàn thiện tôi, một người bù trừ cho những thiếu xót của tôi chứ không phải một người giống tôi. Em là một người giống như vậy.
Một buổi tối, tôi và Em thổ lộ với nhau nhiều điều. Chúng tôi không tỏ vẻ hoàn hảo mà chân thật trước đối phương.
tôi nhận ra: để chứng minh tình cảm và sự chân thành của mình, mình không nên cố gắng giải thích, bảo vệ bằng lời.
Mà đối với người thân, bạn bè - chỉ có thời gian, sự bền bỉ mới là minh chứng nhất cho tình cảm. Và tôi ít nói đi, để bảo vệ tình cảm của mình
Đôi khi, tôi cảm thấy rất lo sợ, liệu Em có phải là người tôi cần, liệu Em có thể mang đến cảm giác ổn định cho tôi. Cũng là Em quan tâm đến tôi đó, nhưng tôi không biết nữa, liệu tôi có thật sự cần nó không, cần sự quan tâm đó, vì tôi có cảm giác sự quan tâm ấy không chạm đến tôi. Và tôi cảm thấy cô đơn nhiều, không ai muốn cô đơn trong một mối quan hệ.
Nhưng đó, là điều tôi đang cảm thấy, dù chỉ là thoáng qua.
Nhưng có lẽ nó cần thiết, vì không ai là tuyệt đối cảm xúc của ai, và ta luôn cần tự mình xử lí cảm xúc thay vì phụ thuộc vào đối phương hay đổ lỗi lên đối phương. Sự khác biệt lớn nhất của tôi ngày xưa và bây giờ, là tôi không còn để cảm xúc của mình ảnh hưởng lên người khác. Thật kỳ lạ, từ lúc nào đó, tôi luôn tự trải qua việc chiến đấu với chính mình.
Có lẽ, đó là cái giá của trưởng thành.
Đôi khi, ta chỉ cần nói chuyện
Ở lần yêu này, tôi thèm muốn bình yên. Và thật tốt đúng không, khi một người đàn ông trở thành trụ cột cho người phụ nữ.
tôi hi vọng, Em sẽ để ý đến tôi hơn.
Em hỏi tôi là vì sao không nói với Em những suy nghĩ?
Em quan tâm và sợ tôi cô đơn
Nhưng Em không hiểu, vết thương từ việc cũ của tôi quá lớn, và chúng xuất hiện dưới những hình hài quái dị để ám lấy tôi đến bây giờ. tôi sợ mất Em, sợ thất bại, sợ bản thân mình sẽ vì sự ích kỷ của bản thân mà giấu đi những cảm xúc thật, vì thể hiện con người thật, tôi không tự tin rằng Em sẽ ở lại.
Vì con người thật đó - độc đoán, ích kỷ, thích bản thân được ưu tiên, luôn muốn người khác chiều chuộng cảm xúc của mình. tôi không thích phiên bản đó.
Em kể tôi nghe về mẹ Em, về việc Em luôn bị mắng trong nhà vì là con trưởng. tôi tự hứa với lòng rằng, không bao giờ tôi cho phép mình để Em cảm thấy thiệt thòi.
Tình yêu nếu yêu đúng cách và nhắc nhớ ta rằng mỗi ngày mình đang yêu phiên bản độc quyền của người mà ta thấy. Nụ cười ấy, sự quan tâm ấy, sự săn sóc và để tâm ấy là thứ mà chỉ anh dành cho Em và chỉ Em dành cho anh. Nghĩ về nó, anh mới thấy, tình yêu nó đơn giản, nó chỉ là một cái cây mà hai đứa chăm bẫm, yêu thương cùng nhau, như một gia đình nhỏ.
anh cảm thấy tự hào khi Em nhõng nhẽo và vui vẻ nhất
Và anh biết Em cũng cảm thấy tự hào nhất khi chỉ Em mới thấy con người thật của anh.
Em nói rằng Em thích tính cách của tôi, vì tôi luôn đặt người khác trước mình
Một ngày nọ, tôi nghĩ suy về những điều thành thực, và lần đầu trong 25 năm, tôi muốn thổ lộ về con người của tôi với người tôi yêu, có lẽ vì tôi nghĩ đó là người tôi sẽ gắn bó lâu dài.
Một người có lẽ luôn khao khát là một người bình thường, không cần cha mẹ giảu có hay nghèo khổ, hay tình huống ngặt nghèo. Chỉ đơn giản, là một người bình thường trong một gia đình bình thường.
tôi luôn khao khát có một người cha bảo trợ, nhưng tôi luôn phải tự lo
tôi luôn khao khát có một người mẹ hiểu chuyện, thấu hiểu nhưng tôi luôn phải tự mình vượt qua
Và tôi chưa bao giờ thổ lộ với ai về nó cả.
tôi không có tài sản do cha mẹ để lại, không có mối quan hệ, không có gì cả, thậm chí tôi cũng không giỏi
Và tôi nên thể hiện hình ảnh ấy nhiều hơn
Một ngày, tôi cảm nhận Em cảm nhận được nhiều điều về tôi, về những điều tôi dự tính nói với Em mà Em đã biết trước.
Và sau ngần ấy năm, trở thành một người đàn ông mạnh mẽ, khi đứng trước những lựa chọn, dường như tôi vẫn như một cậu bé
Khi biết Em đau khổ trong những lựa chọn, thú thật, tôi đã ích kỷ, tôi nghĩ nỗi đau về mình phải chịu. Nhưng Em hẳn cũng đã giằng xé nhiều giữa tình yêu và gia đình.
tôi nói với Em: dù cho lựa chọn của Em thế nào, tôi cũng tôn trọng. Vì tình yêu là nhân duyên mà, không phải cứ có tình yêu là đủ. Và tuổi của chúng ta đã ở đầu số 2 và chúng ta đã sống trong một thế giới quá khắc nghiệt để có thể mơ mộng
tôi không muốn ai đó yêu mình mà phải chịu đựng, đó là cảm giác thua cuộc
Người ta luôn nói tình yêu thì vượt qua số mệnh, vượt qua không gian thời gian, bất chấp cả gia đình đồng ý hay không.
Nhưng, tình yêu thực tế rất khắc nghiệt mà ở đó chúng ta phải đương đầu với nhiều điều. Và tôi thì không muốn Em phải buồn hay chịu đựng vì tôi.
Sâu trong lòng, tôi rất buồn, buồn đến nhói lòng. Và nếu tình yêu này kết thúc, có lẽ nó sẽ buồn đến nao lòng. Nhưng biết đâu, nó lại dạy cho mình một điều gì đó, mang đến cho mình một cảm giác gì đó và cho mình một kinh nghiệm gì đó.
Đã trải qua vài lần, nhưng một tình yêu trở lại một tình bạn, tôi không làm sao có thể quen được.
tôi không phải định mệnh của Em, Em không phải định mệnh của tôi. Chúng tôi chỉ cố gắng, vậy nếu cố gắng đã ở trước mặt mà chúng ta còn không cố, thì liệu đó có gọi là cố gắng. Khi tình yêu chỉ có vị ngọt mà không có vị đắng thì chúng có gọi là tình yêu
Thú thật, tôi biết mình không ích kỷ và luôn sẵn sàng chịu thiệt thòi
Và đó là lí do tôi sẽ còn nghĩ về những điều này trong một thời gian như dư vị để lại. Cuộc sống vốn là vậy, chúng ta yêu nhau nhưng chúng ta luôn có những lựa chọn.
lâu rồi, một điều mới chạm đến lòng tự ái sâu thẫm trong tôi. Nhưng tôi tin đây là điều tốt, càng chạm vào nó, càng cho tôi cơ hội nhìn lại cuộc đời mình và cách mình đối diện với lỗi lầm, mặc cảm và tuổi thơ.
tôi cứ tưởng trang blog này nói về Em, nhưng hóa nó không chỉ thế. Vì khi yêu, người ta trở nên thành thực hơn và biết nhìn lại hơn, đó là dấu hiệu của một tình yêu tốt.
tôi còn nhớ, những ngày mình bị ướt trong một cơn mưa tạt qua căn nhà dưới thềm vào mưa đêm, hệ quả là tập sách ướt hết
hay những ngày bố tôi về trễ mà bị té chảy máu đầu, mẹ phải băng bó nhỉ. tôi còn nhớ, tôi sống trong thấp thỏm và lo âu, và điều đó định hình nên tính cách của tôi, không dám nghỉ ngơi, không dám để bản thân thoải mái vì tôi luôn cho rằng không ai ngoài mình có khả năng lo cho mình, đem lại sự bình yên cho mình.
à, tôi còn nhớ mẹ mình đã đặt nệm ở nhà bếp để ngủ dù nhà rất rộng, tôi không hiểu tại sao
à, và cả những ngày bố tôi bỏ đi vì mắc nợ người khác, để mẹ ở lại lo cho tôi và chị gái. Dù cũng rất nhiều người nợ tiền bố tôi
à, không thể không kể ngày mẹ tôi bị ống kim tiêm bị hù dọa đâm vào người nhỉ
càng không thể không nhắc đến những ngày tháng sửa nhà vất vả mà tôi phải chịu đựng sự dèm pha hay xây dựng nhà mới
thú thật, tôi chưa có một giây phút nào bình yên sống dưới sự bảo trợ của bố tôi. Đó là lí do tôi biết, tôi phải đem lại điều ấy cho mẹ mình và những người thân yêu của mình mà trong đó có Em
Vì mẹ là paying back nhưng Em là investment
Em là tương lai, là người cùng dựng xây tổ ấm với tôi - người có thể cho tôi những đứa con và chăm sóc chúng cùng tôi
hay là những ngày bố tôi ngoại tình với nhân tình trong khách sạn mà tôi và mẹ tôi đã phát hiện qua một bức ảnh trong máy ảnh nhỉ?
Tất cả những điều ấy đã hình thành nên tôi. Những vui sướng và cả vất vả
tôi còn nhớ ngày xưa mình hay trộm tiền của bố - không biết vì sao làm vậy, thời điểm ấy tôi nghĩ. Nhưng bây giờ tôi đã biết, vì để dành giựt lấy sự chú ý bận rộn của ông ý
Ông hai tôi đã nói bố tôi phải mất hết mới hiểu cảm giác là gì, và ông trời đã cho ông ấy mất hết
tuổi thơ, tôi rất sợ những ngày mưa thú thật, vì mỗi lần vậy, là tôi lại lo bố mình bị gì hay bố không về
Bố luôn về tối mịch và rời đi vào sáng sớm. Và bố luôn báo mẹ bằng những khoảng nợ dù ông cũng rất đùm bọc gia đình và nhớ tới tôi bằng những món đồ chơi mà những đứa trẻ thời đó ngước nhìn
tôi đã từng sống trong sự sung túc, nhưng nó không kéo dài lâu
Nhà tôi chuyển đi nhiều nơi - nơi to có, nơi bé có, nơi bị ma ám cũng có
tôi chỉ nghĩ, hẳn mẹ mình đã rất vất vả và tuổi nhục
tôi hứa lòng không bao giờ để mẹ phải chịu vất vả hay để người khác nhìn vào với sự xem thường nữa
Và tôi cũng hứa những người sống dưới sự bảo trợ của mình, sẽ luôn vui vẻ - thoải mái. Ít nhất là về mặt tài chánh
tôi rất ám ảnh với chúng, thú thật
Nhưng tôi luôn thể hiện mình sống dưới sự bảo trợ của gia đình đối với người ngoài, vì tôi muốn giữ thể hiện cho mẹ và bố tôi. Nhưng ít ai biết, tôi mới là người thực sự lo cho chính mình.
Và để đến point này, để viết về tất cả sự thật này, mất rất nhiều thời gian và sự dũng cảm mà tôi đã gom góp.
Và lần đầu tôi chọn viết không phải để gây ấn tượng mà để được trải lòng
Và khi Em đến với tôi, sẽ không phải là khối tài sản kết xù được để sẵn từ cha mẹ, sẽ không phải là một bước lên tiên mà chỉ có tôi tự mình gầy dựng
Điều đó nghĩa là Em sẽ phải chấp nhận đánh đổi nhiều thứ
Và thú thật, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm, vì sau 25 năm cuộc đời, tôi đã hiểu chính mình và chấp nhận mình ở đâu. Vì chỉ khi đó, tôi mới có thể bước đi đầy tự tin.
Một ngày, tôi trò chuyện với Cha Mẹ của Em. Hai người gần gũi và thân tình. Lâu rồi, tôi mới cảm nhận được không khí gia đình thân mật vậy, có lẽ vì cấu trúc gia đình tôi khác.
Người ta nói, con cái là phiên bản mini của cha mẹ mình, một mặt nào đó. Và đúng vậy, Em giống Cha Mẹ Em - tốt tính, hiền lành và tử tế.
Hai quy tắc bất di bất dịch mà tôi đề ra: thứ nhất là không bao giờ cho phép Em hiểu chuyện, nếu Em hiểu chuyện thì Em không còn là Em nữa, vì nghĩa là Em đang bao dung. thứ hai là luôn ngồi ăn đối diện Em, khoảng thời gian ăn uống là khoảng thời gian duy nhất mà chúng tôi thực sự tận hưởng sự riêng tư, sự thân mật cùng nhau. Nếu chúng tôi thậm chí không thể vừa nói chuyện, vừa nhìn nhau vừa ăn, vậy sao đó gọi là tình thân được, chỉ là tình nhân thôi, mà tình nhân thì chỉ là tạm thời, không phải sao?
Nếu để tổng kết lại chuyện tình này vắn tắt giai đoạn đầu thì đó là hai người tưởng chừng như để mỗi thứ tự nhiên nhưng một trong hai mà không ai nói cũng biết đó là tôi đã chạy marathon, trong khi Em đi bộ. Nhưng, đan xen là sự thương tổn, sự do dự và đắn đo trước khi trao đi niềm tin. tôi yêu Em, điều đó không hề đắn đo khi nói ra. Nhưng sâu trong lòng, tôi cứ tự hỏi, liệu Em có yêu tôi nhiều không, liệu Em có bỏ đi không?
Những điều đó, khiến tôi đôi khi thơ thẩn, đôi khi chậm bước lại.
Một ngày, tôi nhận ra cách yêu của mình liệu có sai không nhỉ?
Liệu tôi có đang quan tâm Em nhiều quá mức không?
Liệu tôi có đang cho đi nhiều hơn những gì cần nhận lại không?
Em trẻ con, vô tư và vô tâm.
Liệu tôi có chấp nhận được con người Em không nhỉ?
Và liệu những mong đợi con người Em trở nên biết quan tâm hơn có đúng không?
Có một khoảnh khắc thật sự rất ấp áp nhưng cũng thực sự có chút gì đó xa lạ
tôi cảm ở Em mọi sự an toàn nhất có thể, Em có chú ý đến tiểu tiết, những cảm xúc trên khuân mặt tôi. Nhưng có lẽ vì vậy chăng, mà tôi sợ?
Vì sao lại vậy?
Một ngày, tôi nhận ra Em đã yêu tôi hơn nhiều. Bằng chứng ư? Em biết tôi thích ngôn tình hàn quốc, Em lau nước mắt tôi khi tôi khóc và Em nói rằng tôi hãy nhắn tin cho Em khi mệt mỏi. Em vốn dĩ không giỏi quan tâm người khác đâu, nhưng Em quan tâm đến tôi.
Một ngày, tôi hiểu và cảm nhận được nỗi băn khoăn của Em. tôi chỉ tự hỏi, khi khó khăn đến, Em liệu có thể vượt qua nó? Liệu Em có còn bên tôi?
Em nói rằng Em đã chọn tôi
Nỗi băn khoăn của tôi như muốn nuốt chủng lấy tôi, và thực sự khó để nhìn vào mắt Em khi viết những lời này. Vì tôi biết, Em rất nhạy bén.
tôi có lẽ là một người ích kỷ, vì mong đợi ở Em nhiều.
Vì, tình yêu là chấp nhận hoặc rời đi, tôi đã luôn nói giỏi hơn làm.
tôi tự nhủ lòng: tôi không có xúc cảm, tôi không có trái tim, những điều tôi nghĩ không thực sự quan trọng.
tôi đã sống trong đầu quá lâu, một người bạn nhận xét.
Một ngày, Em hỏi tôi rất sâu về cảm giác của tôi về lí do tại sao tôi giấu kín bản thân đến vậy. Và thú thật, tôi không nghĩ mình có thể đi xa đến vậy để kể Em biết nỗi sợ thầm kín của tôi - sợ không được đáp ứng kì vọng, sợ người khác không thương mình, sợ người khác bỏ mình đi. Nên tôi thà, không kì vọng, lạnh lùng và bỏ người khác trước.
Nhưng Em đã nói với tôi: ai cũng sẽ có lúc sai, quan trọng là mình nhận ra và bước tiếp. Và quan trọng là con người ở hiện tại. Như thể, Em cũng đã từng cảm thấy có lỗi
Em và tôi cứ luôn nói với nhau, tình yêu như thể duyên số, và giữa tôi và Em là vậy. tôi từng có thích Em phớt qua, nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ rằng chúng tôi sẽ gắn bó với nhau sâu đến vậy
Một ngày, tôi đăng tấm ảnh về chú mèo của mình. Và tôi để Em buồn
tôi mới nhận ra, trách nhiệm của tôi lớn ra sao, và tình yêu Em dành cho tôi ra sao.
Lời hứa của tôi không phải là không bao giờ khiến Em buồn, mà là lời hứa mỗi khi làm gì, sẽ luôn nghĩ đến Em, để xem Em có bị ảnh hưởng không. Và tôi đã không nghĩ đến cảm giác của Em
và tôi đã để Em phải trở thành người hiểu chuyện.
tôi không nói gì với Em về những lời trên, nhưng trong lòng tôi biết, tôi nên hiểu vị trí của tôi lớn thế nào trong lòng Em, và vì thế, tôi cần có trách nhiệm hơn
tôi chưa bao giờ thực sự hiểu chuyện cho đến khi đặt mình vào người khác mà trong số đó là Em yêu tôi nhiều, hơn cả tình yêu tôi dành cho Em. Em sẵn sàng làm những thứ Em chưa bao giờ làm trước đây, vì yêu tôi.
Mỗi một lần trải qua thêm một việc, tôi lại thầm nhủ trong lòng, những thử thách con tim sẽ làm cho chúng tôi hiểu nhau hơn.
Tin tưởng nhau đối với tôi: là khi giận, tôi không tưởng tượng rằng Em sẽ bỏ đi, Em sẽ buông tay mối tình của chúng tôi. Còn là, mỗi khi Em trả lời chậm, tôi sẽ nghĩ hẳn là Em bận gì thôi, mà không cần cố thuyết phục bản thân
Thú thật, tôi đã nhiều lần bất ngờ với Em. tôi cứ nghĩ rằng Em rất nghe lời cha mẹ và sợ làm ba mẹ thất vọng, nhưng thật ra, Em lại rất tin tưởng vào con người Em, tôi cảm thấy năng lượng của một người mẹ, một người phụ nữ ở Em, có lẽ là sự bao dung
Một điều thay đổi trong cách yêu của tôi, ngày trước tôi thường sẽ muốn đối phương thẳng thắn hơn để mọi việc dễ dàng hơn, bây giờ tôi lại muốn hiểu Em hơn mà không cần Em phải thay đổi con người Em.
tôi có một thư mục để nói chuyện với GPT về mối tình của tôi và Em. Nó nói rằng: Khi một người đang cố giấu nhu cầu của mình, họ thường khó nhìn thấy nhu cầu đang được giấu của đối phương.
Đó chính xác là chúng tôi yêu nhau. Không có cãi vã, chúng tôi chỉ vì nghĩ cho nhau quá mà hi sinh vì nhau. Và cũng vì vậy, mà đôi khi cả hai xa cách nhau.
Một ngày đại ca Hùng tôi nói: Tao sợ cho mày tập nặng, mày đau, tao không biết lấy chồng đâu đền cho con quỷ kia. Lòng tôi xốn xang, vì mình là chồng của ai đó, hoặc, sẽ là chồng của ai đó
tôi thấy mình có sức nặng, có trách nhiệm và có nơi để thuộc về.
Lớn rồi, người ta không cần những cuộc tình như gió thoảng mây bay, mà cần một nơi thuộc về. Em là nơi mà tôi thuộc về
Có một số thứ xảy ra với Em, và nếu như ngày trước thì tôi rất dao động, nhưng chưa bao giờ tôi tin rằng tôi cần đặt niềm tin, không chỉ là niềm tin tự có mà là sự dũng cảm để đặt vào, để chắc chắn về điều mình đã chọn, đã làm
Tình yêu là một đứa con, tôi và Em cùng nuôi nấng và bảo vệ nó.
Những thứ bên lề mối quan hệ là cơ hội để thử thách con tim và củng cố thêm tình cảm. Những thứ ý, giống như lửa riêu trong nồi nước, làm nồi nước thêm đậm, thêm đà.
Một khoảnh khắc Em kể về mẹ Em, làm tôi thoáng xúc động. Có lẽ, tôi tìm được một gia đình thứ hai trân trọng tôi. Và có lẽ không phải một khoảnh khắc nhỉ, tôi đã đếm sai
Một ngày, Em thừa nhận với tôi rằng kể từ khi yêu tôi, Em trở nên khác. Em thay đổi bản thân nhiều và nhận ra tình yêu không chỉ là nhận mà còn là cho đi
Khi thấy Em buồn và không vui, thú thật tôi rất muộn phiền. tôi hứa trong lòng, tôi sẽ lấy lại nụ cười và sự bình yên cho Em, dù bằng bất kì cách nào
Một ngày, đi chơi xa cùng Em. Trên đỉnh núi cheo leo, Em thổ lộ với tôi nhiều thứ. tôi nói với Em nhiều thứ: từ giờ cuộc sống chúng ta đã có nhau, giờ chỉ tập trung vào cuộc sống và công việc nữa thôi
Khi nghe những chi tiết về mối tình cũ, tôi có sự nghĩ suy. Và tôi biết Em biết điều đó, Em hẳn cảm nhận được dù tôi không để lộ gì. Đó là lí do Em rất mong bù đắp được cho tôi. tôi nói thầm trong tim rằng, tin tưởng không tự nhiên sẵn có, mà nó đòi hỏi sự dũng cảm
trên đường về nhà từ chuyến đi, tôi nhận ra mình đã đi xa bao lâu so với chính mình. Một phần trong tôi, yếu đuối, nhưng tôi không dám thể hiện nó trước mặt người khác. Và càng không trước mặt người thân và Em, vì ai sẽ bảo vệ họ khi tôi yếu đuối. Và đó là lí do, tôi phải mạnh mẽ
Và, tôi có tiếc nuối. Vì đáng lẽ chuyến đi vừa rồi, phải hạnh phúc và tràn ngập sự hân hoan, phấn khích
Thú thật, tôi rất buồn. Buồn vì tại sao hết lần này đến lần khác, mình cứ vướng mắc vào những chuyện không nên mắc phải, tôi tự hỏi mình đâu có đáng bị như vậy, mình chỉ là một người biết quan tâm, biết yêu và biết lo chân thành và cũng chỉ mong cầu điều đơn giản như vậy. Tại sao không có ai có thể yêu mình chân thành như vậy?
tôi tự nhắn nhủ mình, nỗi buồn nhói tim chỉ là một cảm giác, và cảm giác của tôi là một thứ vô nghĩa.
tôi muốn thổ lộ, nhưng lại không để Em biết. Vì Em không xứng đáng với những điều buồn, Em đã trải qua đủ. Và ước gì, tôi đã không cần biết chúng, vì như vậy tôi sẽ không buồn.
Nỗi lo của tôi không phải là Em khóc hay mắng chửi tôi, mà là Em im lặng và nói là: Em ổn, Em không sao.
tôi nhận ra một điều, cảm xúc có khi nó chỉ là những hạt bong bóng bay trên trời, nó chỉ như thế, lơ lửng.
tôi vốn nhạy cảm nên cảm xúc nhiều, nó vừa là món quà, vừa là một vết bầm
Cảm xúc chỉ tồn tại tạm thời rồi biến mất
Có chăng tôi không quan trọng chúng quá, nâng niu chúng quá, tìm ra ý nghĩa cho chúng quá chăng?
Thời gian thật kỳ lạ kể từ lúc tôi biết Em, chúng trôi thật nhanh khi có Em ở bên và trôi qua thật chậm khi không có Em
Một ngày, Em bị bệnh. Và lần đầu tiên trong đời, tim tôi nhói lên nhiều không phải vì việc liên quan đến tình cảm, tôi lo lắng rất nhiều, nhưng cố gắng bình tĩnh.
Mẹ tôi hỏi tôi nhiều điều, mà một trong số đó là tại sao tôi lại muốn cưới Em?
tôi trả lời tôi cũng không biết, chỉ là Em mang lại cảm giác một ngôi nhà cho tôi
Thú thật, tôi không hiểu gì hết, về một nơi ở chung, về một người mình sẽ gọi là vợ và được gọi là chồng. Nhưng tôi cảm giác đây không phải là ý niệm. Tôi dần hiểu ra một ngôi nhà chung không được xây từ cảm giác mà từ sự tin tưởng, đồng hành và hi sinh. Chỉ khi gạt bỏ đi được sự tự ái, cái tôi và sẵn sàng mất mát vì đối phương, ta mới có thể gọi đó là nhà.
Và dường như, Em có năng lực mang lại sự kiên nhẫn ấy cho tôi, đứng trước Em, tôi không gì khác ngoài một người đàn ông muốn chăm sóc cho một người phụ nữ, sẵn sàng hi sinh vì người đó.
Một ngày, tôi cô đơn, một cảm giác thoáng qua. Và tôi nhận ra, tôi thật sự không có ai trên đời này. Một mình, mất đi những mối quan hệ, rồi lại gầy dựng lại những mối quan hệ mới, nhưng thật ra luôn là tôi, tự mình cố gắng trong cuộc sống này.
tôi tự hỏi, liệu Em có hiểu tôi không nhỉ?
Liệu Em có ở bên tôi khi tôi khó khăn, khi tôi cô đơn, khi tôi không còn là tôi của mọi ngày?
Câu hỏi sẽ lặn đi, sẽ trồi lên vào một ngày nào đó, như con hải cẩu.
tôi yêu Em, thương Em. Nhưng tôi tự hỏi, trái tim tôi có đủ đầy không?
Em có mang đến cho tôi cảm giác được yêu thương không?
Những câu hỏi đó xoáy vào tâm trí tôi, vì những gì tôi làm lúc này, trở thành một người tốt không chỉ vì yêu Em mà còn vì mong đợi một mối quan hệ ổn định nên tự mình phải cố gắng, và còn vì muốn bù đắp cho tội lỗi mình gây ra.
Nhưng một phần trong tôi cảm thấy thiếu thốn, vì tình yêu Em dành cho tôi vẫn là một tình yêu vị kỷ, một tình yêu vì được yêu mà ở lại.
Và tôi tự hỏi, nếu một ngày tôi không còn làm những hành động như tôi vẫn thường làm, liệu, Em có ở lại?
Liệu, Em có còn yêu tôi?
tôi thực sự bước đi trên chuyến hành trình cuộc đời mình mông muội và va vấp nhiều, tôi hi vọng mình tin tưởng vào cuộc sống này, tích cực.
tôi muốn tin tưởng vào tình yêu Em dành cho tôi, nhưng đôi khi nhìn vào Em, dù rất thân thuộc, nhưng tôi tự hỏi, đó là ai?
Liệu tôi đã đủ hiểu con người đó chưa, liệu tôi đã tin tưởng người đó hết chưa?
Ở bên cạnh Em, tôi luôn cảm giác một phần nào đó ở trong tôi luôn bị đánh giá để xem là hài lòng hay chưa hài lòng. Và dù muốn hay không, tôi luôn tự hỏi và luôn nghĩ một phần trong mình cần chứng minh. Dù tôi biết Em không hề cố tình
Và cũng biết tình yêu là cần phải chứng minh, nhưng đôi khi tôi tự hỏi, mình đang yêu mà. Mình cũng muốn ai đó yêu mình vậy, mình cũng muốn ai đó thương mình mà không đặt để điều kiện vậy.
Một phần trong lòng tôi nhói lên, vì tôi không yêu cầu, không đòi hỏi gì.
Nhưng tình yêu, sự lựa chọn của mình.
Liệu tôi có nên nói với Em không?
Liệu…
Và có những ngày tôi rất khao khát gọi Em bằng cái danh xưng gần gũi nhất, nhưng cũng có những ngày việc gọi tên Em cũng khó với tôi. Một sự nặng trĩu trong lòng mà tôi không biết nói với ai, không biết thổ lộ ở đâu
tôi cứ tưởng mình chỉ buồn không có tình yêu, nhưng nỗi buồn còn hơn nhiều là cảm giác ai đó chỉ muốn yêu mình khi mình làm gì cho họ.
Ngày trước tôi cứ tìm sự hoàn hảo, bình yên giả tạo trong một mối quan hệ - bây giờ tôi vẫn có sự bình yên vốn có ý nhưng tôi nhận thức chẳng mối quan hệ nào sẽ chẳng có vấn đề, và sự bất đồng - tương phản vẫn sẽ luôn nằm ở đó, cái cách chúng ta đối diện và kết nối lại sau bất đồng mới quyết định sự bền bỉ trong tình yêu. Có lẽ con người đạo lý trong tôi luôn tồn tại, nhưng nhờ bên cạnh Em, và đời sống thúc đẩy, tôi thực tế, tôi dùng ngôn ngữ đời thường hơn.
Một buổi tối, Em và tôi cùng nhau thảo luận về niềm tin, một cuộc trò chuyện sâu.
Một khoảnh khắc nhìn lại, tôi nhận ra tôi còn nhiều điều chưa thoải mái thổ lộ với Em và tôi tin Em cũng vậy. Có nhiều khi, tôi không thực sự dám tỏ vẻ yếu đuối trước mặt Em. Có nhiều khi, tôi không thực sự dám thể hiện mình yếu kém
Một ngày, tôi nhận ra Em không thuộc về tôi. Em không hề và chưa từng là của tôi. Và thật kỳ lạ, tim tôi nhói lên vì nhận ra một sự thật ấy. Dù biết rằng, đó là chân lý, nhưng không ai là của ai và bên ai mãi mãi. Nhưng lòng tôi đã từng bình an và nghĩ rằng tôi có Em bên đời. Liệu đây có phải là hai đường thẳng vô tình va vào nhau không nhỉ? Có đôi khi tôi tự đặt ra câu hỏi trong tâm trí mình
Dù Em vẫn yêu tôi, dù Em vẫn nói lời yêu đó, nhưng phần nào trong tâm trí ích kỷ tôi muốn Em là của tôi, Em thuộc về tôi một cách trọn vẹn.
Và khi biết Em vẫn còn những điều vương vấn, lòng tôi buồn. Nhưng thật khó để có thể nói rằng: tôi buồn. Vì nỗi buồn đó ích kỷ và sẽ làm Em khó xử
Và dù đã nói nhiều về niềm tin, phần sâu trong lòng tôi đã chưa tin tưởng Em, có lẽ nỗi sợ và vết cắt cũ đã làm hại tôi. Con người tự tin của tôi dường như đã bị nó nuốt chửng.
Nếu tôi nói rằng Em đừng kể với tôi những điều khiến tôi buồn, có lẽ Em sẽ làm theo ý tôi, nhưng tôi cũng tước bỏ đi sự tự nhiên và con người của Em khi ở bên tôi
Ngày trước, có lẽ tôi sẽ cố gắng thoả hiệp với đối phương, nhưng đứng trước Em, có lẽ tôi sẽ cố gắng thoả hiệp với chính mình.
tâm trí của người trưởng thành nên được cấu tứ từ những nỗi buồn và nỗi lo, đặc biệt ở một người đàn ông, vì nó sẽ khiến tôi mạnh mẽ hơn.
Một nỗi buồn được kiềm nén giống như một li bia được nén hơi vậy, sẽ càng ngon và nhiều bọt hơn.
Đôi khi tôi tự hỏi rằng, nếu tôi thổ lộ với Em thì tôi sẽ được gì? Một người lắng nghe mình hay một người chỉ để mình giải toả tạm thời?
tôi muốn được lắng nghe, nhưng dường như Em lắng nghe tôi quá ít
Lòng tôi là một cơn bão nhưng ngoài mặt tôi lại vui vẻ, tại sao lại vậy?
tôi tự hỏi tôi cảm thấy hạnh phúc khi ở bên Em vì tôi đã thuyết phục bản thân mình rằng Em yêu tôi hay thực sự tôi có một người thấu hiểu mình?
Em biết được khi nào tôi buồn khi nhìn vào cử chỉ của tôi, nhưng tôi không chỉ cần một người biết được khi nào mình buồn, tôi cần một người cảm nhận được nỗi buồn của tôi và hiểu nó mà ít cần tôi phải nói ra.
Nếu cứ mỗi lần buồn mà đều phải nói ra thì sự thấu hiểu và sự quan tâm nằm ở đâu?
Chúng ta không cần yêu như vậy, vì yêu là thấu hiểu, vì yêu là để tâm đến đối phương mà không cần phải thể hiện, không cần phải nói quá nhiều
Và mỗi lần trải qua sự khó khăn, đáng lẽ, ta nên hiểu nhau hơn
Và có lẽ tôi hiểu Em nhiều hơn sau mỗi lần, nhưng tôi tự hỏi, Em có hiểu tôi hơn không?
Em có để tâm đến tôi không?
tôi biết Em tin tôi, đó là lí do Em luôn thành thật. tôi cũng biết Em yêu tôi và lắng nghe nhu cầu của tôi, nhưng Em không biết điều đau khổ nhất là, tôi không muốn nói ra nhu cầu của mình mà muốn Em tự để tâm và hiểu nó.
tôi muốn Em để tâm đến cách tôi yêu vì đó cũng là cách tôi mong muốn được yêu. Dường như, Em luôn cần tôi phải nói ra.
Dường như, Em lại quá ngây thơ để hiểu những điều tôi làm cho Em không phải vì tôi muốn hay thích, mà vì Em thích nên tôi sẵn sàng làm vì Em.
Dường như, Em lại quá trung thành trong cách yêu của mình để có thể yêu tôi như cách tôi muốn
Và điều đau khổ, tôi cứ tự luôn nói rằng mình không cần Em hồi đáp lại, tôi không cần gì ở Em
Nhưng tôi biết rõ ở tận trong lòng mình, tôi thèm khát được hồi đáp và được yêu thương, được ai đó yêu mình hết mình như thế nào
tôi đau khổ nhiều vì kìm nén lòng mình, vì tôi sẽ không bao giờ nói ra nó, hoặc tôi tự điều chỉnh, hoặc tôi sẽ rời đi
Và tôi không hề muốn rời đi, không ai yêu mà muốn như vậy cả
Em từng nói với tôi rằng có điểu gì hãy kể với Em, đừng chịu đựng một mình. Nhưng nếu tôi thực sự làm vậy, có lẽ, Em sẽ trách tôi nhiều. Em yêu tôi vì tôi là một người luôn cố gắng hi sinh, nhưng nếu tôi không còn điều ấy nữa, thì Em sẽ lấy gì mà yêu tôi. Có lẽ khi nói câu ấy ra, Em không hề nghĩ những điều thay đổi ở bản thân Em
Nếu tôi yêu Em như một đứa trẻ, vô tư vô lo và trọn vẹn, có lẽ tình yêu ấy sẽ ngọt ngào lắm, nhưng nó sẽ đầy cay đắng và vị kỷ. Và vì thế, có lẽ tôi đành cất gọn đứa trẻ ích kỷ ấy lại cho riêng mình tôi
Không ai muốn yêu mà phải rút lại vì sợ sẽ yêu nhiều mà thất vọng, nhưng có lẽ nó là những gì tôi đang làm lúc này
Và, tôi đã đóng vai hi sinh giả tạo đủ rồi, có lẽ bây giờ tôi sẽ thực sự trở thành một người hi sinh, và để vậy, tôi sẽ không nói gì, tỏ vẻ gì với Em về những nỗi buồn này nữa.
Một ngày nào đó khi Em đọc những dòng này, she may love them or leave them. Nhưng nếu Em vẫn chọn tôi sau nhiều sự thật Em biết về tôi, có lẽ tôi đã tìm được một điều kì diệu lâu dài nhưng nếu Em chọn rời đi thì, tôi vẫn sẽ có những kỉ niệm đẹp cùng Em đâu đó ở năm 2026 này.
tôi hi vọng mỗi lần cơn bão cảm xúc đến, tôi sẽ vượt qua được chúng. Và tôi hi vọng khi nó qua đi, tôi vẫn sẽ ở lại với Em, chúng tôi sẽ ở lại với nhau
Bình thường có lẽ tôi đã luôn tìm 1 cái kết ý nghĩa và tích cực cho một bài viết nhưng bài viết này, hãy để nó kết thúc như vậy. Giống như cách mọi mối quan hệ khi giải quyết xong vấn đề, chúng ta hiểu nhau hơn, thương nhau hơn, nhưng sự trái ngược luôn nằm ở đó. Sự khác biệt là chúng ta học cách kết nối sâu hơn. Không một mối tình nào hoàn hảo, nhưng, chúng ta luôn cố gắng
Sự ấm áp tự nhiên đến, nó giống cục lửa, nhưng không thể cháy ấm áp hoài nếu ta không giữ gìn. tôi hi vọng chúng tôi sẽ giữ cho ngọn lửa này, sự ấm áp này, ở hoài.
P/S: đặt tay vào phím từ tháng 5/2026 cho bài viết này, và chưa biết khi nào hoàn thành. Khi bạn đọc bài này, đó không phải vì bài viết này kết thúc mà vì nó quá dài, ý tôi là chuyện tình của chúng tôi còn dài....
À: tiêu đề được sửa đi sửa lại nhiều lần
À: một điều nữa, có lẽ mối tình này là mối tình dạy tôi cách hi sinh, thực hành những kỹ năng ấy
À: tôi sẽ luôn là tôi để Em được là Em










Comments
Post a Comment