18/08/2026
Một ngày dài mà thú thật mình không biết phải lôi cảm xúc ra như thế nào
Mình tự đặt câu hỏi, cảm xúc quan trọng vậy sao?
Và viết ra, quan trọng vậy sao?
Không biết từ bao giờ, nhận dạng được cảm xúc là bạn thân của mình
Vì mình rất cần hiểu bản thân muốn gì, có xúc cảm gì, để kiểm soát bản thân
Mình suy nghĩ gì nhỉ
25 mùa tết trôi qua, mình mới nhận ra, mỗi lần có vấn đề, mình luôn chọn cách hi sinh bản thân để người khác hạnh phúc
Mình luôn đặt nhu cầu của người khác lên bản thân
Mình cứ nghĩ không sao, nhưng, sau đó mình lại vô cùng buồn bã một mình
Thú thật, mình thấy buồn
Mình cứ nghĩ mọi việc bình thường cho đến khi Em nói đừng nghĩ Em không tin tưởng mình
Hoá ra, mình cũng có thể suy nghĩ theo góc độ đó sao
Lúc ấy, mình chưa hề nghĩ vậy. Cho đến khi em nói ra
Mình mới chạnh lòng
Dù mình không hề muốn bản thân chạnh lòng, mình muốn mình lí trí
Hoá ra, từ chủ nhật đến giờ, mình đã gồng quá nhiều mà quên mất bản thân muốn gì
Hoá ra, đó là lí do mình mất đi cảm xúc, mình không cảm nhận được chúng
Vì mình cố giấu nó vào trong để làm hài lòng người khác
Mình nhận ra, mình không hề hạnh phúc khi cố giấu đi
Nhưng hôm nay khi nói ra với Em rằng mình hụt hẫng, mình cũng không hề vui
Ngượng ngùng và kì lạ
Có lẽ mình đã quen việc giữ cho riêng mình
Mình ích kỷ đến kì lạ
Ngay cả những dòng viết này, cũng là những dòng chấp vá rời rạc mà mình cố đóng khung
Sáng nay viết một tin nhắn cho Em và một bài viết dài, rồi sau đó ngồi thẩn thờ cả tiếng trên bàn học, nhắm ngừ mắt chỉ để cố hỏi rằng bản thân muốn gì, cảm nhận gì
Vì khi mình không biết mình muốn gì, mình rất sợ
Mình sợ rằng mình sẽ đòi hỏi, tham lam, ích kỷ và trẻ con
Mình sợ mình sẽ mất kiểm soát
Và một thoáng chốc trò chuyện với Em về vấn đề đó, mình đã do dự
Mình đã muốn trẻ con, đã muốn Em chiều chuộng làm hài lòng mình bằng những lời nịnh hót
Nhưng mình đã sai, mình không có quyền ứng xử với Em như vậy
Mình cố gắng rất nhiều, thú thật
Vì những lúc tổn thương, buồn bã. Mình thu cảm xúc nhiều, lúc đó mình không có nghĩ cho người khác, mình sợ mình nói những lời tổn thương Em
Đó là lí do mình nói Em hãy cho mình không gian riêng
Nhưng mình không muốn Em biến mất, mình không hề muốn
Mình muốn Em luôn ở đó vì mình
Chỉ là một khoảnh khắc nhỏ nhoi trong tâm trí của mình, mình hi vọng Em hiểu rằng mình không hề muốn ích kỷ, nhưng lúc ấy hãy cho mình được như thế
Nhưng có lẽ những xúc cảm ấy quá phức tạp với Em
Nhưng mình cũng không thể thu mình được, mình đã hứa sẽ cởi mở nói về cảm xúc với Em
Mình biết không thể giấu Em, nhưng có những điều nói ra thiệt là khó
Thừa nhận bản thân có nhu cầu, thiệt là khó
Vì nó sẽ làm khó Em
Người ta nói tình yêu của một người phụ nữ dành cho một người đàn ông, như tình yêu một người mẹ
Bao dung và hi sinh
Nhưng khác người mẹ cho con vô biên
Người vợ dành cho người chồng thì có hạn
Nên mình cũng hiểu giới hạn của Em có mức độ
Có những lúc mình biết mình là đàn ông, nhưng cũng lắm lúc, sao mình trẻ con quá
Mình không thấy mình hi sinh, đứng đắn, bản lĩnh chỗ nào hết
Mình chỉ biết đòi hỏi, bắt cổ nghe theo nhu cầu của mình, chọc quê cổ và làm cổ thấy bản thân có lỗi
Mình tệ quá
Có lẽ việc mình giấu đi nhu cầu của mình sẽ tốt hơn, sẽ tốt cho tất cả
Có lẽ mình cần quay về mình của trước đó
Mình đã quá thoải mái, và có vẻ như nó là giấc mộng đêm hè, mình sẽ quay lại
Mình của tĩnh lặng
Có lẽ số mệnh mình là vậy
Sẽ có những lúc nhói tim, nhưng thà vậy, còn hơn để Em buồn


Comments
Post a Comment