16/08/2026
Một buổi chiều, dành cho Em và gia đình của Em
Lại một lần nữa, tôi lại không có cảm xúc, có lẽ cũng do một ngày dài
Ngay cả lúc đặt tay vào phím lúc này, thành thật tôi vẫn bị fatigue nhưng vẫn chọn viết để lôi cảm xúc của mình ra
Nếu nói tôi hoàn toàn thoải mái thì không hẳn nhưng bảo tôi hoàn toàn sượng sùng thì không đúng, tôi cảm thấy dễ chịu
Tôi sợ đánh mất bản thân mình, thú thật
Đó là lí do tôi cứ đắn do mãi khi mẹ nói rằng con hãy thử uống
thú thật, ngay cả khi cố viết nó ra, những xúc cảm ngại ngùng khó tả, cởi mở và khó xử được đan xen thật khó, khiến tôi không tài lôi nó ra được
tôi, không muốn đánh mất bản thân mình vì bất kì điều gì
nhưng nếu là vì em, tôi sẵn sàng làm nó
nhưng tôi có nhất thiết, phải suy nghĩ theo hướng đó hay không
tôi muốn được nhìn nhận mình biết hi sinh, nhưng tôi cũng có quy tắc
và nếu tôi không làm, thì liệu em có khó xử hay không
tôi đã sống hơn 20 năm, bảo vệ những quy tắc và cách sống của mình
nhưng bao giờ hết, tôi cảm thấy lung lay và điều đó, khiến tôi thấy khó xử với chính mình
nhưng tôi cũng hiểu, du nhập một văn hóa của một người đã từng lạ, với mình, giờ là người thân, chuyện ấy không dễ
đòi hỏi hi sinh
nhưng, tôi không biết nó sẽ đến mức nào
tôi không có câu trả lời
mẹ còn nói sự gắn bó, sự tổn thương
và đúng vậy, tôi cũng nghĩ như vậy
tôi rất sợ bị tổn thương, đó là lí do tôi không muốn gắn bó với nhiều người, vì tình cảm, nó không phải trò đùa
câu hỏi lúc sáng của Em ập lên tôi vào ban tôi, bảo rằng: nếu một ngày anh chán Em thì sao, ai sẽ chăm sóc Em và thương Em
tôi trả lời rằng nếu tình yêu được chăm sóc qua lại thì không có chuyện chán nhau
có lẽ tôi đã bỏ qua biến số - lòng tham của con người
muốn lại càng muốn thêm, mà ở đây là của tôi
nó cũng là nỗi sợ lớn nhất của tôi
nếu một ngày, Em trở thành hơi thở, một phần trong đời sống của tôi, hơn cả bây giờ, thì liệu tôi còn yêu Em như đã từng không
sẽ còn những khoảnh khắc lãng mạn, chăm lo chứ
tôi sợ lắm rằng tôi sẽ tham lam đòi hỏi Em
tôi sợ lắm rằng tôi sẽ không còn yêu Em nhiều
tôi luôn biết mình là người trách nhiệm, nhưng Em, không chỉ cần trách nhiệm, Em cần tình yêu và tình thương
vì tôi biết, Em ngày càng yêu tôi nhiều hơn
Sự gắn kết của người phụ nữ, rất khác với đàn ông. Phụ nữ cần sự ổn định để họ an tâm sống, còn đàn ông bản năng là thích chinh phục
10 năm sau, 20 năm sau, chúng tôi sẽ ở bên nhau chứ
tôi đặt câu hỏi
và khi ấy, những nếp nhăn, những vết chân chim của Em, những tiếng than thở của Em, ánh mắt và cả nụ cười cùa Em, liệu có làm tôi rung động không?
tối ấy, tôi nhổ tóc bạc cho Em
cũng một buổi tối, 10 năm sau, liệu tôi còn để tâm và nhổ tóc bạc cho Em chứ
khi nhìn vào Em, khi nhìn vào mắt Em, tôi thấy cả thế giới của tôi
liệu những thước phim sau này, có còn đầy vẻ sống động và tươi mới như những ngày đầu không
liệu ngay cả khi mệt mỏi, tôi vẫn ưu tiên Em chứ
liệu ngay cả khi mất kiên nhẫn nhất, Em vẫn sẽ là sự kiên nhẫn vĩnh cửu của tôi chứ
Và đó chính là điều làm tôi buồn phiền, mà không dám nói với Em
Cũng là câu trả lời cho câu hỏi của mẹ, Con có nghiêm túc không
Tôi trả lời: Con rất nghiêm túc, và đó là lí do con sợ
Sợ rằng, mình sẽ không trân trọng Em
nhưng khi nghĩ về việc Em sắp biến mất đi, thì mình lại đau xót
nhưng khi có Em ở bên, mình lại dễ dàng tin rằng, Em sẽ luôn ở đấy và trói buộc Em bằng trách nhiệm và bổn phận
Nhưng tôi không muốn hôn nhân sẽ trói buộc Em
bước vào một cuộc hôn nhân, Em đã ngồi trên chiếc xe mà Em đã tin tưởng để tôi lái, Em đã yêu tôi trọn vẹn.
nghĩ về nó, tôi thấy lòng mình vui vì có ai đó tin mình, không tin rằng có ai đó tin mình và đau vì sợ sẽ làm Em buồn
có lẽ nỗi sợ mất Em, làm Em buồn chính là kim chỉ nam để khiến tôi luôn nhìn Em và trân trọng Em
và vẻ đẹp của Em là thứ khiến tôi bị hấp dẫn
Tôi...vẫn còn phải lớn thêm
Thiện - trẻ con
P/s: một ngày lơ đễnh, chê Em, không có khen Em. tôi tự kiểm điểm


Comments
Post a Comment