15/08/2026
Nhưng ngủ dậy tự nhiên thấy trong lòng có lỗi, vì liệu hay là mình chịu đựng đi, sao bắt cổ hiểu mình
Thú thật, mình chỉ mong nói ra để cổ hiểu được nỗi lòng của mình và mong là mọi việc tốt hơn cho cả hai
Mỗi lần để cổ phải quay đi quay lại, cố tìm xem mình đã làm ảnh buồn gì
Mình buồn lắm, vì mình không thích đóng vai nạn nhân và làm cho người khác đóng vai thủ phạm. Đặc biệt nếu đó là cô gái mình yêu
Vì cô ấy đã rơi vào một mối quan hệ, mà trong đó cổ luôn có cảm giác mình sai, nên cổ phải chịu đựng nhiều
Vì thế để cổ phải chịu đựng mình, thú thật mình thấy rất có lỗi
Mình suy nghĩ nhiều vì không muốn ai yêu mình mà phải chịu khổ như vậy
Mình đã mất đi dáng vẻ tự tin và thoải mái của mình
Lòng mình có bình yên khi yêu cổ, khi cổ trấn an mình
Nhưng lòng mình cũng dễ dậy sóng
Mình không biết làm cách nào, chỉ là mình dặn lòng hãy hiểu cho cổ, hãy tin tưởng cổ
Nhưng thú thật, mình cũng cần lắm sự cam kết không chỉ là trấn an bằng lời nói của cổ mà còn là hành động, sự để ý đến cảm xúc của mình
Có lẽ người ta yêu nhau là một chuyện, mang đến sự an toàn, thấu hiểu và bình yên cho nhau lại là một chuyện khác
Và thú thật, mình biết em yêu mình, em thậm chí đôi khi cần mình và muốn bên mình. Nhưng kỳ lạ lắm, đôi khi mình thấy mình không được hiểu, và không có cảm thấy an toàn. Và mình biết em yêu mình đó, nhưng mình ít khi cảm nhận được em yêu mình thế nào, vì em ít khi thể hiện. Nhưng công bằng mà nói, có những khoảnh khắc hiếm hoi, mình cảm thấy em yêu mình. Khi em nhõng nhẽo, khi em đòi hỏi, khi em chủ động gọi mình, hay em muốn làm gì cho mình và khi em nhẹ nhàng với mình. Đặc biệt khi em nói mình là thế giới của em.
Và mình cứ tự hỏi, là do mình, là do vết thương của mình hay đôi khi sự chưa để tâm của cổ làm mình cảm thấy không an toàn
Mình biết
Vết thương của mình không phải cổ gây ra, vì vết thương là nguồn cội cho sự lo lắng, nhưng bây giờ lại bắt cổ phải quan tâm nó, điều đó là không công bằng
Nhưng mình cũng không biết làm sao, vì tự mình, mình không biết mình có năng lực tự mình làm mình yên không, tự mình làm mình bớt lo không
Mình cố dỗ thằng nhóc bên trong mình:
“Em có cuộc sống của em, đó chỉ là những người bạn của em”
“em không cố tình đâu”
“Em vẫn yêu và thương mình mà, chỉ là đó là tương lai của Em, đừng cản trở Em”
Chỉ là nghĩ về, tương lai của chúng mình, mình lại thấy một khoảng xa xăm, mình sợ rằng thời gian xa nhau và khoảng cách, và định hướng sẽ giết chết tình yêu của hai đứa
Vì mình đã từng trải qua...
Mình biết chúng mình yêu nhau và lo cho nhau, nhưng thật kỳ lạ, quãng thời gian quen chưa bao lâu, nhưng mình lại yêu em nhiều đến vậy
Mình cũng biết gia đình hai bên ủng hộ
Chỉ là,...
Mỗi lần em hỏi mình có yêu em không, mình đều nói có và còn nói mình chỉ yêu mình em, chỉ muốn yêu mình em
Thì ý của mình, là thực sự là vậy
Mình sợ, và có lẽ cũng là nỗi sợ của chị mình, những người phải chứng kiến gia đình tan vỡ, mình rất sợ ai đó sẽ rời bỏ mình
Và đó là lí do, suốt những năm tháng tuổi trẻ, mình không gắn bó với ai quá gần, không dám thì đúng hơn, vì mình sợ
Và bây giờ, thực sự yêu một ai đó nghiêm túc và có ai đó yêu mình cũng nghiêm túc
Mình lo lắng vì đặt kỳ vọng
Mình không dám nói ra với Em, vì Em, sẽ áp lực
Em còn quá trẻ và một tương lai chờ Em phía trước
Liệu mình có đang cản bước Em không nhỉ?
khi mình buồn vì lo lắng những việc ý, mình không bao giờ tra hỏi hay ép ai hết, mình thường tự mình chịu đựng.
Nhưng mình sợ, mình sẽ lạnh nhạt với Em, mình sợ mình và Em sẽ có những khoảng cách nếu không nói ra
Vì tính mình, hay giữ lại nếu cảm thấy không an toàn
Mình sợ sẽ không cảm nhận được tình yêu, được sự an tâm hay chắc chắn, mình sợ lòng mình sẽ thấy không đủ
Mình suy nghĩ nhiều và không biết làm sao…
Vì nếu cứ tiếp tục yêu mà mình dễ buồn lòng vì cổ, mà mình sợ cổ sẽ bỏ đi, thì, có lẽ, mình sẽ là gánh nặng của cổ…
Mình suy nghĩ nhiều, chỉ biết dặn lòng yêu đến đâu tính đến đó
Nếu mình rời đi, thì liệu, nó sẽ tốt hơn cho cổ chăng?
Để cổ ở bên một người mà cổ sẽ vô tư hơn, không phải suy nghĩ nhiều…
Mình không có đáp án, thú thật.
Vì mình sẽ đau lòng lắm, vì mình yêu cổ nhiều
Nhưng yêu là cái duyên còn bên nhau là cái phận
Chỉ biết dặn lòng, mong là cả hai sẽ kiên nhẫn với nhau.
Và mong là mình sẽ không cô độc trong cuộc chiến này
Chỉ mong là vào cuối ngày, cả hai vẫn có thể mang đến sự bình yên cho nhau.


Comments
Post a Comment