12/08/2026
Một đêm hai đứa lắc, cười lung tung và ngáp liên hồi
Và đó là một khoảnh khắc hài hước
tôi biết Em vẫn còn những xúc cảm về mối tình cũ, nhưng không làm sao tôi có thể giúp gì cho Em, dù rằng tôi cũng buồn vì chúng, nhưng những xúc cảm của tôi thì quả thật không quan trọng. Và chắc hẳn là Em cũng biết đôi khi những nỗi đau của tôi cũng gợn sóng, hẳn là Em cũng cảm thông
Tin nhắn voice của Em làm tôi liên tưởng đến việc Em nhắn cho một ai khác, và dường như nỗi đau cũ ập đến, mà không phải nỗi đau mà là nỗi sợ, sợ rằng tôi bị người mình tin tưởng nhất phản bội
Thật kì lạ, những nỗi sợ ấy, cứ bám lấy tôi như thể chúng là những xúc tu, cố quấn lấy
Thật kì lạ, tim cứ nhói lên liên hồi. Nhưng mà, có lẽ tôi cần vượt qua nó mà không được mè nheo, đó không phải là cách của một người đàn ông
Và đã hứa đặt niềm tin vào Em, nên tôi giữ lời hứa của mình
Nhưng sao lòng, vẫn nặng trĩu…
Và lời hứa lúc nào có gì cũng sẽ nói với Em, may mắn là tôi đã không hứa, vì tôi cũng biết có những điều, tôi không biết làm sao để nói. Và những suy nghĩ thầm kín ở trên chính là một ví dụ về những điều ấy, vì tôi sợ Em sẽ đánh giá tôi
Có lẽ, nó chỉ là một nỗi lo sợ mà tôi tự mình ôm ấp, rồi chữa lành chúng
Đọc lại tin nhắn cũ, cảm thấy bồi hồi vì những ngày đầu nhắn với nhau
Và quả thật, tôi của hồi trước rất hay rào đón vì có lẽ tôi luôn sợ thất vọng nên luôn tạm biệt hay né tránh Em. Và không biết liệu Em đã hiểu tôi hơn chưa nhỉ, rằng tôi rất sợ bị đánh giá, bị thất vọng
Và Em cũng vậy, Em đã đi một đoạn đường dài để đến bên tôi, Em từ một người nhắn tin ít tình cảm, Em đã học ngôn ngữ nhắn tin của tôi, dù không phải lúc nào Em cũng làm nó tốt
tôi cảm ơn Em vì đã đến bên tôi như vậy, bằng sự chân thành, bằng sự cố gắng
Đôi khi tôi rất ích kỷ, cứ muốn người khác hiểu mình mà không biết mình đã hiểu người ta chưa
Có lẽ Em có những nỗi đau mà tôi sẽ không bao giờ hiểu được
Và tôi thì luôn cố gắng học cách trở nên bớt ích kỷ đi mỗi ngày, dù nó không hề dễ dàng. Phải chi tôi có thể yêu Em mà không cần đáp trả, nhưng trái tim ích kỷ của tôi luôn mong được Em hồi đáp, dù tôi không nói ra
Tôi cùng gpt phân tích tử vi để xem khi nào nên lấy Em
Và nó nói thời điểm vàng để kết hôn của tôi là 30 tuổi
còn của Em là 26 tuổi, đúng là khỏng cách vàng, đủ để 2 đứa trưởng thành
Hôm nay lên kế hoạch đi chơi, mà tôi không nghĩ đến Em, tôi thấy có lỗi vô cùng, chỉ nghĩ đến bản thân. tôi tự kiểm điểm trong âm thầm
Trước đây tôi thường im lặng và cho rằng mình là một người cao cả, hi sinh nhưng thật ra trong lòng muộn phiền, làm thay đổi cách tôi hành xử, cách tôi suy nghĩ về sau cũng được thu gọn lại ở bản thân
"Tại sao Em không hiểu nổi buỗn của mình nhỉ?"
"Tại sao Em lại vô tâm vậy?"
"Tại sao Em không để ý mình thêm một tí"
"Đến một ngày mất mình có lẽ Em mới để ý mình hơn nhỉ"
Và kể cả khi giữ im lặng, tôi vẫn thầm lặng mong Em biết được nỗi buồn của tôi, như là đọc bài blog này, dù không biết khi nào Em sẽ đọc, vì tôi biết Em chỉ đọc khi tôi nói rằng Em hãy đọc đi
Và dù đã thuyết phục bản thân bao nhiêu lần rằng hãy thương Em, hãy yêu Em vì Em là người duy nhất trong lòng tôi, đôi khi tôi vẫn vậy
tôi chỉ cố gắng dặn lòng dù buồn Em, vẫn quan tâm và cư xử với Em như bình thường, vì Em rất hay dễ bị ảnh hưởng bởi tôi. Em rất dễ tổn thương, vì trong lòng Em, tôi rất quan trọng. Và Em cũng còn trẻ con, rất dễ bị tác động cảm xúc
và tôi cũng dặn lòng, Em là gia đình của tôi, nếu tôi không bao dung với Em mà còn ích kỷ, thì liệu tôi có thể bao dung với ai. Sau này, sẽ còn nhiều vất vả, còn nhiều hiểu lầm, nếu những điều nhỏ mà còn không thể cảm thông, thì tương lai, những lời hứa, những lời bóng bẩy có ý nghĩa gì
dặn lòng những điều này, tôi chỉ hi vọng, tôi không trở thành một thằng hi sinh giả tạo, chỉ biết tỏ vẻ. tôi hy vọng mình học được bài học lớn trong cuộc sống
bài học trở thành một người đàn ông, một người bạn trai đích thực, một người chồng bao dung và sau này còn là một người cha vững chãi cho những đứa con của mình
Điều trưởng thành mà tôi nhận ra mình đã có là biết kiểm soát bản thân, điềm đạm hơn, quan tâm nhưng không kể lể, đã nói là làm và không hậm hực khi đã quyết định gì đó và đặc biệt tôi không bao giờ muốn mang lại sự buồn cho Em
Có lẽ Em cũng quan tâm tới tôi, cũng nghĩ đến tôi chứ, chỉ là cái quan tâm và để ý của Em nó ở khía cạnh khác. Em thường để ý tôi có ăn uống hay mệt không, Em ít để ý là tôi nghĩ gì, thích gì và thường suy nghĩ gì khi buồn
Có lẽ đó là lí do tôi thường buồn Em, vì Em thường không chạm đến cái để ý mà tôi cần
Thật ra viết blog này cũng hay đấy, vì dù không nói với Em, thì nó vẫn cơ hội để Em đọc mà tôi không cần nói ra, vì tính tôi, thật tình thích làm cho người khác mà không muốn kể lể hay nói ra đâu, tôi thích tinh tế, kể cả nỗi buồn của mình cũng vậy
Nhưng tôi dần chấp nhận, Em, có lẽ không thể tinh tế như tôi, không để ý tôi được như cách tôi để ý Em
Và có lẽ cũng vì, tôi đã từng nếm trải nỗi đau quá lớn mà thay đổi bản thân
Còn Em, vẫn là một người còn nhiều điều chưa trải qua, thật lòng tôi mong Em như thế, khỏe mạnh và vui vẻ, vậy thôi cũng được, còn nỗi đau và nỗi buồn, tôi có thể gồng gánh cho Em
Và tôi cũng dần chấp nhận, có lẽ yêu một người, là chấp nhận con người ấy nguyên vẹn như ban đầu họ là, giống như cảm giác ban đầu tôi gặp Em, một người có vẻ hơi cộc lốc, vì bản tính Em vốn dĩ như thế
Giống như cảm giác ban đầu tôi nhắn tin với Em, Em vốn dĩ là như thế
Và yêu, không phải là yêu phiên bản lí tửơng mà mình tạo ra họ, mà là chính họ
và chấp nhận một con người như họ là họ mà không cố thay đổi, là bài học lớn nhất trong tình yêu, chấp nhận và đồng hành
chỉ là, có đôi khi tôi cứ tự dằn vặt mình, không cho phép mình xấu, không cho phép mình hẹp hòi, ích kỷ, vô tâm hay được có suy nghĩ xấu, vì tôi sợ - nếu mình không đủ tốt, nếu mình không đủ tinh tế, mình sẽ không còn được thương nữa, mình sẽ không còn ai ở bên nữa
Đôi khi, tôi gồng. đôi khi, mình gồng
nhưng mà cũng không sao, vì cuộc sống của người lớn là thế mà, nó có cay đắng chứ, và cả cô đơn, và cả sự không ai hiểu mình
Cuộc sống này, vốn dĩ là vậy
Chưa kể, cuộc sống của một thằng đàn ông, nó càng nên là như thế
Một ngày dài, trải lòng hơi nhiều, nhưng cảm thấy đỡ hơn, quả thật viết là người bạn rất thật, người bạn duy nhất mà - tôi không bao giờ nói dối, không bao giờ dấu diếm




Comments
Post a Comment